Nhạc tính trong thơ ca

Nhac-tinh-trong-tho-ca

Nhạc thơ.

1. Âm nhạc là gì?

Thơ là sự bộc lộ trực tiếp tình cảm, cảm xúc của con người. Tình cảm thể hiện mạnh mẽ ở giọng điệu, nhịp điệu của lời nói (lời nói). Âm nhạc là một phần cơ bản của biểu hiện cảm xúc trong thơ. Âm thanh và nhịp điệu bổ sung ý nghĩa cho các từ, gợi ý những điều mà từ ngữ không thể. Nhạc điệu của bài thơ thể hiện sự vận động của cuộc sống, nhịp tim, cung bậc của tình cảm con người. Tất cả mọi thứ chứa âm nhạc của một bài thơ.

Vonte đã từng nói: “Thơ là âm nhạc của tâm hồn”. Và Valery “Thơ là sự dao động giữa âm và nghĩa”Mỗi chữ của bài thơ là một nốt nhạc ngân vang tạo nên một bản giao hưởng của tâm hồn

Nhạc của bài thơ là nhạc điệu do nhà thơ tạo ra, lấy chất liệu là thuộc tính của ngôn từ như nhịp, vần, thanh, thủ pháp nghệ thuật, v.v. gây ảnh hưởng. Bởi vậy thi nhân xưa có câu “Thiên trung hữu nhạc” (phương Đông). Khi nó phát triển, thơ trở nên độc lập hơn với âm nhạc. Người ta vẫn nói đến nhạc của thơ, nhưng đó là nhạc đặc biệt được tạo nên bởi các điệp âm, điệp, niêm, luật, vần, đối, …. “Nghĩa của thơ được tạo nên từ những nghĩa hàm chứa trong hầu hết các từ, còn nhạc của bài thơ được tạo ra bởi các tiếng của các từ được chọn, được sắp xếp theo lối đã có sẵn, nên âm và nghĩa không tách rời nhau”. Tuy nhiên, các nhà thơ nhận ra rằng thế giới nội tâm của họ không chỉ được thể hiện bằng ý nghĩa của từ, mà còn phải được thể hiện bằng âm thanh của từ (phương thức).

2. Đặc điểm biểu cảm của nhạc tính trong thơ.

– Thơ tạo nhạc nhờ các yếu tố:

+ Thứ nhất là sự kết hợp giữa thể thơ tự do với sự phóng khoáng, ngắt nhịp không đều, phân bố câu thơ dài ngắn khác nhau, ngôn từ trong sáng nhất phù hợp với sự diễn đạt trong dòng cảm xúc của nhà thơ. nhà văn trước những biến cố cuộc đời.

+ Thứ hai là phép điệp từ, điệp ngữ về cấu trúc cú pháp. Chẳng hạn như: “Tây Ban Nha, áo choàng, đàn guitar, vận động viên ném bóng…” và sự kết hợp ngẫu nhiên của các từ âm nhạc “lila lila lila” tạo nhạc điệu phong phú, độc đáo cho thơ. Âm nhạc còn thể hiện ở hình thức bắt chước tiếng đàn “lila lila lila”. Tiếng đàn “lila lila lila” vang lên hợp âm mở đầu và “lila lila lila” kết thúc bài thơ khi những dây đàn sau tiếng pisa chơi, bài hát dừng lại. Âm thanh đệm “lila lila lila” tạo ra âm trầm trong bản giao hưởng mà guitar trở thành nhạc đệm.

+ Tính âm nhạc còn thể hiện ở hình thức ca khúc, diễn xướng dưới hình thức văn bản không mở đầu, kết thúc bằng hình thức sử dụng dấu câu. Mở đầu là tiếng đàn, kết thúc là tiếng đàn hạc, vang lên như một giai điệu miên man, bất tận. Phong cách nhạc của Thanh Thảo trong bài thơ này cũng thể hiện một sự cách tân trong nghệ thuật đương đại của anh – một sự tìm tòi và thể nghiệm mới của người nghệ sĩ.

Nguyễn Đình Thi cho rằng: “Nhịp điệu (tính nhạc) của bài thơ không chỉ là nhịp bằng, bát âm, những thăng trầm của tiếng đàn bên tai (…). Thơ còn có một thứ âm nhạc khác, nhịp điệu bên trong, nhịp điệu của hình ảnh, cảm xúc, nói chung là của tâm hồn (…). Đó là nhịp điệu hình thành những cảm xúc, những hình ảnh hài hòa mà lời nói gợi lên như một âm vang ngân dài, cả những quãng lấp lánh giữa các chữ, những khoảng lặng cũng là những điều thầm kín, là nơi trú ngụ của tâm hồn. cảm xúc”.

Maiakovsky nói: “Nhịp điệu là sức mạnh chủ yếu, là sức mạnh của câu thơ”… Vì vậy, nhịp điệu có thể hiểu đơn giản là sự rung động của tâm hồn, là mạch cảm xúc thể hiện ra bên ngoài lớp vỏ ngôn từ, tạo hiệu ứng, ấn tượng trong tâm trí người tiếp cận hành động thực hiện chức năng thông tin thẩm mỹ. Kể về nhịp thơ là sự phân chia các dòng âm thanh, các phần câu thơ, các dòng giúp người đọc cảm nhận trực tiếp. Mở rộng ra, nhịp điệu của bài thơ là một khái niệm chỉ một đơn vị ngôn ngữ trong chính kiến ​​trúc ngôn ngữ và xác định rằng loại hình kiến ​​trúc, được phân biệt bởi các quy tắc tổ chức tốt, là một đối tượng chuyển động. cả về mặt ngữ nghĩa và âm thanh. Nhịp điệu thay đổi tạo cảm giác lời ca vận động nghệ thuật theo quy luật chủ quan của chủ thể sáng tác, đồng thời tác động đến chức năng tâm lý tình cảm của chủ thể theo chức năng thông tin thẩm mỹ.

3. Vai trò và chức năng của nhạc điệu trong thơ.

Nếu không có nhịp điệu (âm nhạc) thì lâu ngày khó có thể hiểu đúng nội dung ý nghĩa của chuỗi âm thanh, từ ngữ được phát ra. Mạch cảm xúc có thể vô tận trong cuộc đời nhà thơ nhưng lại có hạn trong bài thơ. Một người không thể đọc một bài thơ liên tục từ những chữ đầu tiên đến những chữ cuối cùng mà không dừng lại. Nhịp điệu gắn liền với ngắt, nghỉ được phân bố hợp lí theo mạch cảm xúc để thể hiện nội dung thẩm mỹ.

Nhạc điệu của bài thơ được quy định bởi những quy ước chung của thể loại, nhưng mặt khác, nó vận hành theo mạch cảm xúc riêng, làm nên thành công của ý thơ. Chẳng hạn, trong bài Bạn sẽ đến thăm nhà của Nguyễn Khuyến, thể thơ lục bát luật thường ngắt nhịp 4/3 hoặc 2/2/3, nhưng nếu bám nhịp truyền thống thì câu đầu ngắt nhịp. có thể bị hạn chế về ý nghĩa, tứ tuyệt mà chỉ đóng vai trò thông báo về sự đoàn tụ. Trong câu “Lâu lắm rồi/Tôi mới về nhà”, “Đã lâu lắm rồi” không còn là từ ghép đồng vị thông thường mà được ngăn cách bởi hai khái niệm thời gian. “Dài” là quá khứ, là hy vọng cháy bỏng, “Hiện nay” hiện tại, là niềm vui ngập tràn của cuộc hội ngộ đầy bất ngờ được tạo ra. Nhịp thơ chuyển sang ¾ đầy sáng tạo. nhịp 4 “về nhà” như một sự cổ vũ thật hào hứng và sôi nổi. Hình thức nhịp điệu hiện thực hóa cấu trúc của các ý thơ và tứ tuyệt, tạo ra âm nhạc nhịp nhàng. Không phải ngẫu nhiên mà nhiều bài thơ trong âm hưởng tự nhiên của chúng đã tạo nên âm điệu.

Trong bài thơ Sầu lẻ bóng của Huy Cận, chỉ đọc vài câu thơ, người đọc như nghe thấy nhịp khoan thai, âm điệu du dương:

“Cây cao bóng mát đang bò
Bao nhiêu lần đau đớn tâm hồn tôi trưởng thành?
Đặt hai tay của bạn lên đầu của bạn,
Hãy để tôi nghe tiếng rơi nặng trĩu của đau buồn…”

(Thi nhân Việt Nam, Hoài Thanh – Hoài Chân, trang 131).

Hay đến Phạm Thiên Thư trong Ngày Xưa Hoàng Thị, câu thơ bốn chữ như tiếng guốc của ai, nhẹ nhàng mà sâu lắng, như khúc nhạc giữa chiều:

“Tôi đã đi học về
Cuối con đường mây đỏ
Tôi theo Ngựa
buồn khi thấy
nụ hoa thuôn dài
Vua suối tóc”

(Phạm Thiên Thư)

Nhà thơ P. Eluya nói: “Thơ trước hết là ngôn ngữ hát… ngôn ngữ hát, nó tràn đầy hy vọng, ngay cả khi nó hát về những thất vọng.”. Đó là nhạc tính của thơ.

Theo Trần Thiện Khánh trong Nguyên Lý Cấu Trúc Thơ (nguồn google.com) rằng: Nhịp điệu trở thành một ngôn ngữ đặc biệt của thơ ca, nó thể hiện nhiều tình cảm không thể diễn tả thành lời. Nhịp điệu – ngay lập tức cảm xúc, cá nhân hóa làm sắc nét các giác quan của người đọc. Đọc bài thơ giàu nhạc tính, người đọc như được sống trong một cảm giác mới lạ mà trước đây chưa từng biết đến.. Cảm nhận về nhịp thơ tạo nên những khám phá mới, thú vị.

Tính nhạc của bài thơ nâng cao thông tin thẩm mỹ của bài thơ. Nhạc tính của bài thơ bao gồm các yếu tố về nhạc điệu (trầm – bổng), nhịp điệu (nhanh – thưa), nhạc điệu (tính nhạc của bài thơ), ngắt câu, ngắt câu, ngắt cuối câu, dòng thơ, và nhấn mạnh. . từ lóng, từ đồng dao, từ Hán Việt, từ ám chỉ, từ địa phương,…). Tính nhạc của tác phẩm có thể được coi là một dạng của từ đa nghĩa, một dạng từ đặc biệt không tồn tại dựa trên vỏ vật chất của từ, không tồn tại trong vỏ âm thanh nhưng có nghĩa. Đặc biệt, tầng ý nghĩa nằm trong suy nghĩ, trong tình cảm của người tiếp cận văn bản và có giá trị biểu đạt sâu sắc. Nhạc câu thơ là một khoảng lặng không lời bộc lộ nhiều cảm xúc. Âm nhạc không chỉ tách nghĩa ra khỏi nghĩa mà còn thể hiện thế giới nội tâm của nhà thơ, thể hiện những cảm xúc ẩn giấu, dồn nén không thể diễn tả bằng lời, bằng âm thanh. Trong bài Việt Bắc, Tố Hữu viết:

“Chàm mang đến sự chia ly”
Chúng tôi nắm tay nhau, không biết phải nói gì”.

(Việt Bắc – Tố Hữu)

Nhịp 3/3 – 3/5 ngắt nhịp truyền thống nhẹ nhàng, mượt mà quen thuộc ở nhịp 2/2/2 – 4/4 ở thể lục bát tạo nên một điểm nhấn, một cách thể hiện dằn độc đáo. xé lòng, đau đáu lòng những người đã khuất và những người đang chia ly, bồi thêm nỗi nhớ nhung da diết thể hiện tình cảm sâu nặng, thân thiết của anh bộ đội Cụ Hồ với đồng bào các dân tộc trong những ngày ở ngoại ô Việt Bắc chiến trường. Đó là cung bậc cảm xúc không diễn tả bằng lời, và người tiếp cận nó phải có năng lực tư duy văn học mới cảm nhận được ý đồ của nhà văn.

Nhịp điệu của bài thơ không chỉ là yếu tố bên ngoài, yếu tố của một hình thái cảm xúc cụ thể mà còn là yếu tố bên trong tạo nên thể thơ. Âm nhạc nằm trong chính kiến ​​trúc ngôn ngữ và xác định loại hình kiến ​​trúc. Khám phá không gian vô hình để tạo nên nhịp thơ đòi hỏi kĩ năng lĩnh hội của người đọc. Vì rơi vào trạng thái không tốt “Thấy gỗ nhưng không phải rừng” hoặc biến mất khỏi “mê cung” bằng ngôn từ thiếu ý thức về giá trị thẩm mĩ của thơ.

Mời các bạn nghe nhạc bài thơ Đàn ghi ta của Lorca của nhà thơ Thanh Thảo

Tham Khảo Thêm:  Tiểu thuyết là gì? - Theki.vn

Related Posts

Vai trò của người đọc trong tiếp nhận văn học.

Vai trò của người đọc trong tiếp nhận văn học. I. Tiếp nhận văn học. 1. Tiếp nhận trong đời sống văn học. – Tiếp nhận văn…

Truyền thuyết ra đời khi nào?

Sự ra đời của huyền thoại truyền thuyết Việt Nam ra đời và phát triển trong thời đại hào hùng của Việt Nam, thời đại mà các…

100 danh ngôn hay nhất về đọc sách.

100 danh ngôn hay nhất về đọc sách. 1. Một quyển sách hay là đời sống xương máu quý giá của một tinh thần ướp hương và…

Nhận định về phong cách nhà văn và chức năng của tác phẩm văn học.

Komento sa estilo sa tagsulat. una. “Ang matag buhat kinahanglan nga usa ka imbensyon sa porma ug usa ka pagdiskobre sa sulud” (Leonite Leonop) 2. “Unsa ang…

100 nhận định hay về văn học cần nhớ để trích dẫn vào bài làm văn

100 nhận định hay về văn học cần nhớ để trích dẫn vào bài làm văn 1. Cuộc sống còn tuyệt vời biết bao trong thực tế…

110 nhận định hay về thơ ca cần nhớ để trích dẫn vào bài làm văn

110 nhận định hay về thơ ca cần nhớ để trích dẫn vào bài làm văn 1. “Anđecxen đã lượm lặt những hạt thơ trên luống đất…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *