Chủ nghĩa cổ điển. – Theki.vn

tổng quan

chủ nghĩa cổ điển.

chủ nghĩa cổ điển (tiếng Pháp: classicisme) là một phong cách nghệ thuật và xu hướng thẩm mỹ trong nghệ thuật châu Âu từ thế kỷ 17 đến đầu thế kỷ 19. Tên gọi của trào lưu này xuất hiện sau đó khi các nhà Khai sáng (thế kỷ 18) muốn chọn những tác giả, tác phẩm tiêu biểu có thể lấy làm hình mẫu, trước hết là về việc sử dụng ngôn ngữ, để giới thiệu vào các bài giảng trong nhà trường.

Ý tưởng CỔ ĐIỂN (tiếng Pháp: classique) có liên quan đến từ classe có nghĩa là “lớp học” đã dùng từ đó và hiểu nó theo nghĩa rộng và nghĩa hẹp. Nghĩa rộng nghĩa là “ví dụ”. Nghĩa hẹp, thường được gọi chung là chủ nghĩa cổ điển, dùng để chỉ khuynh hướng văn học này.

Thơ ca cổ điển bắt đầu hình thành từ cuối thời kỳ Phục hưng Ý, nhưng nó chỉ trở thành một hệ thống nghệ thuật hoàn chỉnh vào thế kỷ 17 ở Pháp, thời kỳ củng cố và thịnh vượng của chế độ. Người khởi xướng thơ và thơ theo chủ nghĩa cổ điển ở Pháp là Mallebe (khoảng 1555-1628), người đã thực hiện những cải cách về ngôn ngữ và thơ, được Viện Hàn lâm Pháp ghi nhận, với nhiệm vụ hình thành một ngôn ngữ chung và những quy tắc văn học bắt buộc đối với tất cả mọi người.

Cơ sở triết học của chủ nghĩa cổ điển là chủ nghĩa duy lý. Vì vậy, nó hỗ trợ lý do chính: “Yêu lý trí, công việc của bạn phải tìm thấy ở đó nguồn duy nhất của sự tinh khiết và giá trị của nó.” (Balo).

Tham Khảo Thêm:  Chủ nghĩa yêu nước trong văn học Việt Nam nửa cuối thế kỷ XIX

Các nguyên tắc thẩm mỹ của chủ nghĩa cổ điển được thể hiện trong “Nghệ thuật thơ ca của Boolo” là:

– Coi những hình tượng và hình thức nghệ thuật cổ xưa như một hành vi thẩm mỹ lý tưởng.

– Hình tượng nghệ thuật tuồng muốn vươn tới cái bình. Đó là một tấm gương đặc biệt, nơi cái riêng trở thành loài, cái nhất thời trở thành vĩnh cửu, cái hiện thực trở thành lý tưởng, lịch sử trở thành huyền thoại. Đó là chiến thắng của lý trí và trật tự trước sự hỗn loạn và toàn bộ kinh nghiệm sống của cuộc sống.

– Đánh giá cao chức năng xã hội – giáo dục của nghệ thuật.

– Lấy thiên nhiên làm đối tượng mô phỏng. Nhưng bản chất mà kinh điển nói đến là “bản chất tươi đẹp”) lại ở bên trong con người “honneta-homme”. Vì vậy, Boolo từng kêu gọi “nghiên cứu tâm lý cung đình và thấu hiểu lòng người kinh thành”.

Mỹ học cổ điển đã tạo ra một hệ thống quy tắc chặt chẽ cho các thể loại văn học. Chúng được chia thành các loại “vượt trội” và thể loại “xuống”. THỂ LOẠI “vượt trội” bao gồm bi kịch, sử thi, bài hát, v.v. Phạm vi phản ánh của chúng là đời sống dân tộc, các sự kiện lịch sử và thần thoại. Nhân vật chính của họ là nhà sư, tướng lĩnh, nhân vật thần thoại và liệt sĩ. “xuống” bao gồm hài kịch, châm biếm, truyện, v.v., thể hiện cuộc sống hàng ngày, không điển hình của tầng lớp trung lưu.

Tham Khảo Thêm:  Tiểu thuyết chương hồi. - Theki.vn

Mỗi thể loại có những hạn chế nghiêm ngặt và đặc điểm hình thức riêng biệt. Không được lẫn lộn cao với thấp, anh hùng với đời thường, bi kịch với khôi hài. Thể loại chủ đạo của chủ nghĩa cổ điển là bi kịch, đề cập đến các vấn đề đạo đức và xã hội quan trọng nhất thời bấy giờ. Bi kịch của chủ nghĩa cổ điển được xây dựng trên những quy tắc chặt chẽ, trong đó có quy tắc ba tính duy nhất.

Trong thực tiễn sáng tác, các nhà văn lớn của chủ nghĩa cổ điển đã làm mờ ranh giới chia sẻ hình thức nói trên cho các thể loại. Ví dụ, đối với Molie, hài kịch không còn là một “thể loại thấp”, nhưng có những tác phẩm được gọi là “hài kịch xuất sắc”, bởi vì trong đó, ông trình bày và giải quyết những vấn đề xã hội, đạo đức và triết học quan trọng nhất trong thời đại của mình, không kém phần bi thảm.

Văn học cổ điển thành công rực rỡ ở nhiều thể loại gắn liền với tên tuổi của nhiều nhà văn nổi tiếng thế giới như Cornelius (1606 – 1684), Razin (1639 – 1699) kịch) Molie (1622 – 1673) (hài kịch), La Fontaine ( 1621). – 1695) (ngụ ngôn), Boolo (1636 – 1711) (châm biếm và bình luận phê phán)… Với những thành tựu đó, chủ nghĩa cổ điển đã góp phần tích cực vào sự phát triển của văn học sau này.

Tham Khảo Thêm:  Bản chất của văn học là gì?

Ở Việt Nam, chủ nghĩa cổ điển với tư cách là một phong cách nghệ thuật, một xu hướng thẩm mỹ chưa bao giờ được nhìn thấy. Thuật ngữ văn học cổ điển chúng ta thường dùng khi nói về văn học Việt Nam theo nghĩa rộng đã bàn ở trên. Cụ thể, đó là tên gọi chung của một thời kỳ văn học phát triển rực rỡ với nhiều tác phẩm tiêu biểu từ cuối thế kỷ 19 trở về trước.

Related Posts

Vai trò của người đọc trong tiếp nhận văn học.

Vai trò của người đọc trong tiếp nhận văn học. I. Tiếp nhận văn học. 1. Tiếp nhận trong đời sống văn học. – Tiếp nhận văn…

Truyền thuyết ra đời khi nào?

Sự ra đời của huyền thoại truyền thuyết Việt Nam ra đời và phát triển trong thời đại hào hùng của Việt Nam, thời đại mà các…

100 danh ngôn hay nhất về đọc sách.

100 danh ngôn hay nhất về đọc sách. 1. Một quyển sách hay là đời sống xương máu quý giá của một tinh thần ướp hương và…

Nhận định về phong cách nhà văn và chức năng của tác phẩm văn học.

Komento sa estilo sa tagsulat. una. “Ang matag buhat kinahanglan nga usa ka imbensyon sa porma ug usa ka pagdiskobre sa sulud” (Leonite Leonop) 2. “Unsa ang…

100 nhận định hay về văn học cần nhớ để trích dẫn vào bài làm văn

100 nhận định hay về văn học cần nhớ để trích dẫn vào bài làm văn 1. Cuộc sống còn tuyệt vời biết bao trong thực tế…

110 nhận định hay về thơ ca cần nhớ để trích dẫn vào bài làm văn

110 nhận định hay về thơ ca cần nhớ để trích dẫn vào bài làm văn 1. “Anđecxen đã lượm lặt những hạt thơ trên luống đất…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *